Khóa học Content

Sự Sâu Sắc của Bốn Niệm Chuyển Tâm

Mô tả phân mục >

Rinpoche dạy chúng ta rằng nền tảng của mọi thực hành Pháp chân chính là quán chiếu về Bốn Niệm Chuyển Tâm: thân người quý giá, vô thường và cái chết, nghiệp và nhân quả không sai chạy, và khiếm khuyết của luân hồi. Khi chúng ta thật sự thể nghiệm – không chỉ hiểu lý thuyết một cách đơn thuần – chúng sẽ khiến tâm chúng ta nhu hoà hơn, giảm tham luyến, khuyến khích chúng ta thực hành ngay lập tức, sẵn sàng đón nhận gia trì qua sự phát triển lòng sùng mộ, và khiến cho những chứng ngộ có thể xảy ra.

Băng hình
Âm thanh
video
play-rounded-outline
41:45
 
Languagevi_VN
Dù chúng ta đang ở giai đoạn thực hành nào đi nữa, như trì chú, thực hành.. thiền chỉ, thiền quán, trì kinh, thực hành các nghi quỹ, hay bất cứ thực hành nào trong các giai đoạn của Mật Thừa. Thì điều quan trọng là chúng ta phải thực hành một cách thanh tịnh và đúng Pháp. Bằng các pháp luyện tâm và bốn niệm chuyển tâm.
Đầu tiên là nhận thức rằng ngay lúc này
Ta đã được thân người quý giá với tự do và thuận duyên nhờ quá khứ ta đã thực hành các thiện hạnh, chúng ta đã từ bỏ mười ác hạnh, và làm mười thiện hạnh, Nhờ thực hành thiện hạnh mà chúng ta mới có được thân người quý giá hôm nay "Thật tuyệt vời! Chính nhờ quá khứ ta đã tích luỹ thiện nghiệp!" Chúng ta nên nghĩ như thế và cảm thấy hân hoan Hãy hoan hỉ, biết ơn chính mình và cực kỳ vui sướng Điều này hết sức quan trọng.
Đức Phật đã nói rằng,
"Muốn biết việc đã làm trong quá khứ, hãy nhìn vào thân người hiện tại" Trong quá khứ chúng ta đã từ bỏ mười ác hạnh, và chắc chắn chúng ta cũng đã thực hành mười thiện hạnh, v.v.. Tóm lại nhờ tích luỹ công đức và thiện hạnh trong quá khứ, mà ngày nay chúng ta đạt được kết quả là thân người quý giá. Nên đúng thật là mọi việc làm trong quá khứ đều thể hiện nơi thân người hiện tại. Ngày nay chúng ta đã đạt được thân người tối thắng chứng tỏ quá khứ mình đã làm rất nhiều việc tốt! "Muốn biết tương lai sẽ đến, hãy nhìn vào việc làm hiện tại" Ồ, chúng ta phải thật thận trọng. Bằng thân người quý giá này mà chúng ta đã đạt được, sức mạnh của tất cả những hành động gây tạo bởi thân, ngữ, ý sẽ quyết định nơi mà chúng ta sẽ tái sinh khi trút hơi thở cuối cùng. Hoặc chúng ta sẽ tái sinh làm người, làm chó, côn trùng, hươu nai v.v.., đủ mọi thể loại. Không chắc mình sẽ tái sinh vào đâu. Tuy nhiên, dù không chắc chắn, chúng ta cũng phần nào xác định được. Vì chúng ta biết những nghiệp xấu, tốt mà mình đã làm. Thế nên muốn biết tương lai sẽ đến, chỉ cần nhìn vào việc làm hiện tại. Dựa vào những hành động thiện, bất thiện, và trung tính của thân, ngữ, ý mà mình đang gây tạo, chúng ta dễ dàng suy ra kết quả xấu tốt tương ứng trong tương lai. Do đó phải thật sự hành động một cách thận trọng, Phải thận trọng. Trong các phương tiện để đạt được giải thoát, giác ngộ, thì thân người quý giá với đủ tự do và thuận duyên là thù thắng nhất.
Trong các phương tiện để đạt được giải thoát, giác ngộ,
thì thân người quý giá với đủ tự do và thuận duyên là thù thắng nhất. Nay chúng ta đã đạt được. Chúng ta thật sự cần có thân người làm phương tiện để tiến bước qua các giai đoạn của ngũ đạo và thập địa. Đây là hỗ trợ tốt nhất cho phép chúng ta đạt giải thoát, giác ngộ ngay trong một đời. Thật diệu kỳ biết bao. Hãy dành chút thời gian để khởi tâm vui mừng, hoan hỉ, và trân quý. Thứ hai, là mặc dù thân người rất khó đạt được, ta lại rất dễ đánh mất. Tất cả pháp giả hợp bản chất là vô thường và luôn biến đổi Thân này vô thường vì nó được cấu thành từ ngũ đại. Nó là giả hợp, mà tất cả các pháp giả hợp sớm muộn gì cũng tàn hoại. Cuộc đời chúng ta vốn có giới hạn, nó vốn đi kèm với một hạn định. Thế nên, cuộc đời cũng giống như ánh sáng mặt trời dần tắt. Mặt trời mọc lên vào buổi sáng, và mỗi thời khắc trôi qua lại gần hơn đến thời điểm lặn lúc chiều tà. Cũng vậy, mỗi thời khắc trôi qua chúng ta càng gần cái chết. Từ khoảnh khắc chào đời, cuộc đời ta chỉ rút ngắn dần, chẳng thể nào dài thêm. Nó cứ thế ngắn dần, ngắn dần. Chúng ta càng lúc càng gần cái chết. Chính vì những điều này, Đối với người thực hành Pháp, chúng ta cần ghi nhớ về cái chết và vô thường, tất cả các pháp đều vô thường. Những hành giả trong quá khứ đã viết về những điều này trên vách tường. Họ viết để khắc ghi trong tâm. Những vị lạt ma, những hành giả thực thụ đó đã viết những dòng này: "Đừng sao nhãng. Cái chết đang đến gần." ở mọi nơi: "Đừng sao nhãng. Cái chết đang đến gần." Đừng sao nhãng. Để mỗi khi họ nhìn trái nhìn phải, thì đập vào mắt họ là: "Đừng sao nhãng. Cái chết đang đến gần." "Đừng sao nhãng. Cái chết đang đến gần" Đôi khi chúng ta không nghĩ là mình sẽ chết. Nếu suy nghĩ như thế thì làm sao chúng ta thận trọng quay lại thực hành? Vì thế, đây đích thị là chỉ dẫn khẩu truyền. "Đừng sao nhãng. Cái chết đang đến gần." Đây chính là những chỉ dẫn khẩu truyền. Vì thế cho nên Chánh niệm về cái chết nhắc nhở chúng ta quay lại thực hành. Những hành giả chân chính luôn lặp đi lặp lại chánh niệm về cái chết. Không chỉ vậy, họ luôn nhớ rằng cuộc đời này rất ngắn ngủi. Chừng nào chúng ta chưa giác ngộ, thì chúng ta phải trải qua vô số kiếp vị lai. Nên thật vô lý nếu chúng ta cứ đuổi theo những mục tiêu tạm bợ của đời này, Trong mọi thời, chúng ta phải giữ ba cửa thân, ngữ, ý không hấp dẫn bởi những hưởng thụ, thú vui phù phiếm. Vì thế, Là hành giả, chúng ta liên tục chánh niệm rằng chúng là vô thường. Mình phải ngay lập tức thực hành Pháp, không lãng phí thời gian. Tại sao? Vì tất cả đều vô thường. Tất cả hưởng thụ, bạn bè, danh vọng, lợi lộc, tiếng tăm đều sẽ là vô nghĩa. Hãy luôn ghi nhớ rằng tất cả rồi sẽ ra đi. Chỉ nhận biết thôi thì không ích lợi gì, mà từ đó chúng ta phải xác quyết rằng mình cần phải thực hành ngay lặp tức. Vì chẳng có gì mãi mãi, nên chúng ta phải bắt tay vào thực hành. Sẽ chẳng có gì ở lại với chúng ta. Chúng ta đều phải rời đi với hai bàn tay trắng, Chúng ta bỏ lại mọi thứ mình yêu quý, thậm chí cả thân xác mà chúng ta nâng niu. Chúng ta chẳng biết được mình sẽ đi về đâu. Đó là cách mà chúng ta quán chiếu. Đầu tiên là thân người quý hiếm Tiếp đến là cái chết, và vô thường. Thứ ba, là nhận thức về nhân quả và nghiệp. Nghiệp, nhân quả Tức là chỉ cần một niệm tích cực, thiện lành khởi lên, thì ta đã tích luỹ thiện nghiệp Chỉ cần một niệm tiêu cực, bất thiện lành khởi lên, thì ta đã tích luỹ nghiệp bất thiện Nghiệp thiện hay bất thiện tuỳ vào niệm thiện hay bất thiện. Đây là điều chúng ta cần ghi nhớ. Một khi đã xác quyết. Chúng ta nhất định không làm mười điều bất thiện. Nếu đã làm thì phải khởi tâm hối hận, phải sám hối, và nguyện không tái phạm. Đó là cách chúng ta thực hành quán chiếu về nghiệp, nhân quả. Tiếp đến là ở trong Luân hồi này, Bất kể chúng ta sinh ra ở đâu, thì không đâu là không khổ. Tất cả mọi thứ trong luân hồi đều là nhân của khổ. Có rất nhiều loại khổ đau mà chúng ta trãi qua trong đời Khổ vì sinh, lão, bệnh, tử. Khổ vì xa lìa người mình yêu quý Chúng ta đã lìa xa rất nhiều người thân yêu, Từ cha mẹ, bạn bè, người thân, rất nhiều. Chúng ta khổ vì phải chạm trán kẻ thù, Gặp những người mình không thích, Gặp điều mình không mong muốn. Không có được điều mình muốn. Con người chúng ta chẳng bao giờ có điểm dừng cho những khao khát, và mong cầu. Đây là cách mà chúng ta sống, không ngừng hi vọng. Chúng ta chẳng bao giờ hết khao khát và mong cầu, dù thế nào cũng không thoả mãn, hài lòng, luôn muốn có nhiều hơn, và nhiều hơn nữa. Thậm chí trong những giấc mơ của chúng ta, cũng chỉ là những sợ hãi, hi vọng, mong cầu. Chúng ta hi vọng, sợ hãi, hoãng loạn, nghi ngờ, v.v.., đủ mọi phiền não. Sợ hãi và hoang mang Chính sợ hãi là khổ đau lớn nhất của chúng ta. Sợ hãi chính là khổ, là bất hạnh. Chúng ta đều mang nỗi sợ, không trừ một ai Thế nên, Chính vì vậy, Luân hồi không phải là nơi tốt đẹp để sống. Tất cả những thoả mãn giác quan chỉ như giọt sương trên lá. Như mộng, như huyễn, không hề có thực chất. Nên, nếu chúng ta bám luyến, và dính mắc vào chúng Chúng chỉ khiến chúng ta thất vọng. Những thú vui trong luân hồi trông thì rất lấp lánh, hấp dẫn, quyến rũ nhưng thực tế chỉ là dối gạt. Nếu không nhìn kỹ, chúng ta sẽ bị đánh lừa bởi vẻ ngoài của chúng. Trước những tri nhận giác quan mà chúng ta trãi nghiệm, chúng ta bị lôi cuốn, và bám luyến. Chúng ta cần cắt đứt những tham luyến, bám chấp này. Trong thời đại ngày nay, Các thiết bị công nghệ, điện tử càng ngày càng nhiều chúng dẫn dắt và khiến chúng ta phân tâm. Chúng ta càng lúc càng phụ thuộc vào công nghệ và thiết bị điện tử. Thật sự là chúng ta đang trở thành nô lệ cho chúng. Cho nên, ngay lúc này, chúng ta cần tự nhắc nhở mình, Chúng không có thực chất và vô nghĩa, tất cả chỉ là vẻ bề ngoài mà thôi. Dù tốt đẹp, lợi ích thế nào thì cũng chỉ là vẻ bề ngoài mà thôi, chúng chẳng tồn tại lâu dài. Do đó, bốn niệm chuyển tâm này đặc biệt quan trọng, Chúng ta không nên xem thường. Tất cả các hành giả, bậc thầy trong quá khứ luôn bắt đầu thời thiền bằng cách lặp đi lặp lại quán chiếu về bốn niệm chuyển tâm này. Họ chậm rãi quán chiếu từng phần một, rồi an trụ trong thiền. Đầu tiên, họ suy nghĩ "hiện tại ta đã đạt được thân người quý hiếm" "Ta phải khiến nó có ý nghĩa" Sau đó họ dừng lại, và quán chiếu. "Cái chết và vô thường", "Nghiệp, nhân quả", "Khổ đau của luân hồi" Dừng lại, quán chiếu và thật sự thể nghiệm chúng. Cứ như thế, khi chúng ta quán chiếu bốn niệm chuyển tâm một cách chân thật và đúng đắn, thì điều gì sẽ xảy ra? Lập tức chúng ta muốn thực hành không để thời gian trôi qua, không để lãng phí thêm chút thời giờ nào nữa. Và sự hành trì pháp dẫn nhập thông thường là bốn niệm chuyển tâm, và các pháp dẫn nhập đặc biệt của chúng ta sẽ trở nên vô cùng thù thắng. Khi thực hành bốn niệm chuyển tâm thật đúng đắn và chân thật, thì thực hành bốn, năm lần 100.000 túc số pháp dẫn nhập đặc biệt của chúng ta sẽ rất vững vàng, hết sức chân thật, và vô cùng thù thắng. Nhờ đó mà thực hành tịnh hoá và tích luỹ công đức sẽ diễn ra suôn sẻ. Một khi chúng ta thực hành tốt ngondro với 500.000 túc số, Một cách tự nhiên, chúng ta sẽ thực hành tốt con đường hai giai đoạn - sinh khởi và hoàn thiện. Chúng ta sẽ sẵn sàng thọ nhận gia trì của các Đấng Đại Bi. Nhờ gia trì của các Đấng Đại Bi, các chứng ngộ và kinh nghiệm thiền định sẽ sinh khởi. Không có gia trì, chứng ngộ sẽ chẳng thể nảy sinh trong dòng tâm thức của chúng ta. hãy hiểu rằng, trong Mật tông, việc tiếp nhận gia trì của các Đấng Từ Bi là hết sức quan trọng. Chỉ khi tiếp nhận gia trì thì kinh nghiệm thiền định mới có thể sinh khởi. Đối với giới trí thức, đây là điểm hết sức khó tri nhận đối với họ. Tại sao? Vì đối với giới trí thức, Họ không tin, và cũng chẳng quan tâm đến lực gia trì, nếu bạn không quan tâm, cũng chẳng tin vào gia trì, thì khó lòng đạt được chứng ngộ. Chẳng mang lại kết quả gì, giống như việc ép cát chẳng thể sinh ra dầu. Chính vì vậy mà việc thọ nhận gia trì của các Đấng Đại Bi là vô cùng quan trọng. Vậy thì gia trì từ các Đấng Đại Bi là gì? Chúng ta thọ nhận gia trì khi thực hành như việc trì giới Trì giới thanh tịnh mang lại rất nhiều gia trì Thực hành thiền định chân thật mang lại rất nhiều gia trì. Thực hành hợp nhất thiền định và tuệ mang lại rất nhiều gia trì Cao hơn nữa, Nếu chúng ta có thể hiểu trạng thái như nhiên của Pháp Tánh, và Pháp giới bất khả tư nghì, sự chứng ngộ này mang lại gia trì vô cùng mạnh mẽ. Trí tuệ thấu triệt hiện tướng và chân như chứa đựng gia trì. Tâm từ bi không ngằn mé chứa đựng gia trì. Phẩm chất giác ngộ chứa đựng gia trì. Các công hạnh giác ngộ bảo hộ chúng ta chứa đựng rất nhiều gia trì, thật bất khả tư nghì.. Do đó, khi thực hành Kim Cang Thừa, chúng ta cần nhớ nghĩ đến tất cả những phẩm chất giác ngộ bất khả tư nghì và những gia trì chứa đựng trong đó. Mức độ thọ nhận gia trì tuỳ thuộc vào tín tâm và lòng sùng mộ mà chúng ta có. Nếu lòng sùng mộ của chúng ta vô cùng mãnh liệt thì gia trì nhận được sẽ vô cùng mạnh mẽ. Nếu lòng sùng mộ của chúng ta ở bậc trung, thì gia trì chỉ ở mức trung bình. Nếu lòng sùng mộ của chúng ta rất yếu, hay chỉ nửa vời, khi có, khi không, thì gia trì cũng khi có, khi không. Đây là điều không nên. Do đó, tất cả tuỳ vào lòng sùng mộ của chúng ta. Vấn đề ở đây là, chúng ta phải khẩn nguyện đến Đạo Sư từ tận đáy lòng. Khi một người đệ tử có lòng sùng mộ mãnh liệt đến vị Đạo Sư của mình, người đó sẽ nhận được những gia trì từ các Đấng Đại Bi. Vì vậy, Nếu chúng ta có thể mở rộng tâm thức, đón nhận gia trì, thì thực hành các giai đoạn sinh khởi, trì chú, và hoàn thiện sẽ rất dễ dàng với chúng ta. Và vì những giai đoạn này có quan hệ mật thiết với Đại Thủ Ấn và Đại Viên Mãn, những chứng ngộ này cũng sẽ dễ dàng nảy sinh. Nên thực hành bao nhiêu Pháp không quan trọng, không quan trọng ở số lượng. Không cần biết bạn thiền nhiều bao nhiêu, thực hành nhiều bao nhiêu, điều cần kể đến là tâm của bạn ngày một tốt hơn bao nhiêu. Quan trọng tâm mình chuyển hoá như thế nào, Đó là điều bạn cần quan tâm. Khi tâm bạn chuyển hoá bạn sẽ dấn thân vào thực hành. Đầu tiên là nhớ nghĩ về vô thường Điều gì xảy đến khi chúng ta nhớ nghĩ về vô thường? Chúng ta phát khởi tâm nhàm chán luân hồi, và thật sự dấn thân vào con đường tu tập, giải thoát. Hơn thế nữa, chúng ta chẳng bao giờ quay đầu lại. Chúng ta chỉ có thể tiến gần hơn, gần hơn nữa đến quả giải thoát. Đôi khi chúng ta nhầm tưởng hiểu biết và kinh nghiệm là một. Nhưng không. Chỉ hiểu biết vô thường thôi chưa đủ. chúng ta phải thường xuyên nhớ nghĩ về vô thường, chuyển nó thành kinh nghiệm. Chính kinh nghiệm mới thật sự chuyển hoá chúng ta. Tâm mình sẽ chuyển hoá. Đây là sự thật. Chúng ta sẽ tự nhận biết khi chúng ta thay đổi. Cả những người xung quanh cũng thốt lên, "có chuyện gì xảy ra thế? Bạn thật khác trước" Tâm chúng ta đã chuyển hoá - bao dung, và nhẹ nhàng hơn. Chúng ta cần thực hành như thế. Khi thực hành Pháp, bạn trở nên tốt hơn, bạn được truyền cảm hứng. Tất cả chúng ta đều cần được truyền cảm hứng cho chính mình. Đó cũng chính xác là điều tôi đang cố gắng làm ở đây. Tôi đang truyền cảm hứng cho chính mình bằng cách đề cập tới Bốn Niệm Chuyển Tâm. Và tôi cũng muốn truyền cảm hứng cho bạn để bạn khắc ghi trong lòng về Bốn Niệm Chuyển Tâm.
Tất cả bậc thầy quá khứ đã nói:
thực hành dẫn nhập còn quan trọng hơn thực hành chính. Tại sao vậy? Nếu chúng ta thực hành pháp tu dẫn nhập, thực hành Bốn Niệm Chuyển Tâm, tích luỹ công đức và tịnh hoá che chướng, một cách nghiêm túc và hiệu quả. thì thực hành chính sẽ trở nên dễ dàng, và không có quá nhiều khó khăn vất vả, kinh nghiệm thiền định và chứng ngộ sẽ nhanh chóng khởi lên trong dòng tâm thức. Chúng ta cần tự kiểm chứng điều này. Các bậc thầy quá khứ thường lấy tỷ dụ về người nông dân. Người nông dân làm ruộng có rất nhiều việc, Đầu tiên là phải tơi xốp đất, Họ loại bỏ chướng ngại vật, như nhặt đá, phát cỏ dại, và loại bỏ tất cả chướng duyên. Sau đó họ chuẩn bị các điều kiện cần thiết, thích hợp cho cây trồng. Nói chung, công việc cày cuốc thường rất vất vả, và đòi hỏi nhiều công sức. Sau khi đất đã tơi xốp, thì người nông dân mới bắt đầu gieo hạt. Anh ta bắt đầu gieo hạt. và đảm bảo rằng hạt giống sẽ nhận được đủ độ ẩm, nước, phân bón. Sau đó chờ đợi từng giờ cho đến khi thu hoạch. Cũng tương tự với tâm chúng ta Tâm của chúng ta từ vô thuỷ vốn bất kham, và thô lậu. Điều phục tâm bất kham này là một việc không hề đơn giản. Nếu ngay lập tức, với tâm chưa điều phục, chúng ta đi ngay vào thực hành thiền định thì sẽ rất khó khăn, thực hành thiền quán sẽ rất khó khăn, muốn trực nhận bản tánh tâm sẽ rất khó khăn, thực hành các định bổn tôn, hay định minh chú bổn tôn, v.v... sẽ rất khó khăn. Thật sự là rất khó để có thể đi ngay vào những thực hành này. Thứ duy nhất thật sự giúp chúng ta bước đầu chính là vô thường. Nếu chúng ta thật sự quán chiếu về vô thường, một cách tự nhiên tâm chúng ta trở nên mềm mỏng, và dễ uốn nắn hơn. Một cách tự nhiên, những bám chấp của chúng ta vào thân xác, của cải vật chất, bạn bè, người thân, cũng giảm đi. Đây là điểm then chốt. Thế nên, tôi muốn nhấn mạnh rằng Điều quan trọng là các bạn hãy thực hành một cách tuần tự. Tất cả chúng ta cần thật sự nghiêm túc thực hành các Pháp dẫn nhập. Chúng ta có xu hướng xem nhẹ các Pháp dẫn nhập, cho rằng chỉ có thực hành chính mới là quan trọng. Điều này không đúng. Phải không? Chính thực hành dẫn nhập mới quan trọng hơn thực hành chính. Cám ơn các bạn. Chúng ta làm nhiều cách để giúp đỡ mọi người. Và thứ giúp đỡ người khác nhiều nhất là giáo Pháp. Chúng ta cần chỉ dạy người khác hết mức trong khả năng của mình. Giáo Pháp sẽ giúp họ mãi mãi, từ kiếp này sang kiếp khác.
Trên hết, nhờ giáo Pháp

mà chúng ta trưởng dưỡng được từ bi và trí tuệ.
Do đó giáo Pháp luôn mang đến lợi lạc. Đồng thời, chúng ta cũng cần giúp đỡ người khác bất cứ điều gì chúng ta có thể. Một trong số các hoạt động hiện tại của chúng ta là Shenpen. Đây là hoạt động giúp đỡ mọi người tuỳ hoàn cảnh, đây một chút, kia một chút, bất cứ gì trong khả năng của chúng ta.
Chẳng hạn như tầng lớp lao động ở một số địa phương,
họ phải đi làm kiếm sống nuôi gia đình,
họ thường làm ở các công trường lao động,
và thường thì người vợ cũng phải làm việc,
kết quả là con cái sẽ không được ăn uống đúng bữa,
không thể đến trường. Do đó chúng ta cố gắng hết sức, cùng với sự hỗ trợ của các bạn, để phát lương thực, thực phẩm, một số ở đây, và một số ở Maratika. Và hôm nay chúng ta có một tin tốt, một nhóm các bạn người Hoa ở Malaysia sẽ... Các bạn nói vài lời được không? Vì chúng ta cũng không có nhiều thời gian,.. Xin chào các đạo hữu, các huynh đệ,
Nhờ lòng từ bi của Rinpoche,
có một nhóm người Malaysia đến.. đầu tiên họ được gặp Rinpoche ở Malaysia trong năm nay, và họ thật sự rất quý Ngài. Vì vậy mà họ đã nhờ tôi sắp xếp một chuyến đến đây để tìm hiểu xem có những hoạt động nào của Rinpoche mà họ có thể tham gia. Nên tôi đã nói với họ là tốt nhất tham gia các dự án Shenpen của Rinpoche, giúp đỡ người nghèo và những hoàn cảnh khó khăn. Đó là lý do mà chúng tôi đã phân phát các nhu yếu phẩm, những thứ như gạo, ngũ cốc, dầu, đường, cho 300 người trong ngày hôm nay. Chúng tôi cũng hỗ trợ cho họ một ít về tài chính. Các nhà tài trợ cũng đã rất hào phóng, tặng mỗi người 2000 rupi. Tất cả những gì chúng tôi làm được hôm nay là nhờ ân phước gia trì của Rinpoche.
"Hoan hỉ có công đức rất lớn"
Nếu chúng ta khởi tâm hoan hỉ từ tận đáy lòng, thì sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ trở thành một người tài trợ. Thậm chí nếu chúng ta chưa có tiền, hoặc chưa thể đóng góp ngay lúc này, nhưng nếu chúng ta hoan hỉ từ tận đáy lòng, thì sau này chúng ta sẽ có nhiều tiền, và chúng ta sẽ đóng góp. Đây là bí quyết!
video
play-rounded-outline
41:44
 
Languagevi_VN
Dù chúng ta đang ở giai đoạn thực hành nào đi nữa, như trì chú, thực hành.. thiền chỉ, thiền quán, trì kinh, thực hành các nghi quỹ, hay bất cứ thực hành nào trong các giai đoạn của Mật Thừa. Thì điều quan trọng là chúng ta phải thực hành một cách thanh tịnh và đúng Pháp. Bằng các pháp luyện tâm và bốn niệm chuyển tâm.
Đầu tiên là nhận thức rằng ngay lúc này
Ta đã được thân người quý giá với tự do và thuận duyên nhờ quá khứ ta đã thực hành các thiện hạnh, chúng ta đã từ bỏ mười ác hạnh, và làm mười thiện hạnh, Nhờ thực hành thiện hạnh mà chúng ta mới có được thân người quý giá hôm nay "Thật tuyệt vời! Chính nhờ quá khứ ta đã tích luỹ thiện nghiệp!" Chúng ta nên nghĩ như thế và cảm thấy hân hoan Hãy hoan hỉ, biết ơn chính mình và cực kỳ vui sướng Điều này hết sức quan trọng.
Đức Phật đã nói rằng,
"Muốn biết việc đã làm trong quá khứ, hãy nhìn vào thân người hiện tại" Trong quá khứ chúng ta đã từ bỏ mười ác hạnh, và chắc chắn chúng ta cũng đã thực hành mười thiện hạnh, v.v.. Tóm lại nhờ tích luỹ công đức và thiện hạnh trong quá khứ, mà ngày nay chúng ta đạt được kết quả là thân người quý giá. Nên đúng thật là mọi việc làm trong quá khứ đều thể hiện nơi thân người hiện tại. Ngày nay chúng ta đã đạt được thân người tối thắng chứng tỏ quá khứ mình đã làm rất nhiều việc tốt! "Muốn biết tương lai sẽ đến, hãy nhìn vào việc làm hiện tại" Ồ, chúng ta phải thật thận trọng. Bằng thân người quý giá này mà chúng ta đã đạt được, sức mạnh của tất cả những hành động gây tạo bởi thân, ngữ, ý sẽ quyết định nơi mà chúng ta sẽ tái sinh khi trút hơi thở cuối cùng. Hoặc chúng ta sẽ tái sinh làm người, làm chó, côn trùng, hươu nai v.v.., đủ mọi thể loại. Không chắc mình sẽ tái sinh vào đâu. Tuy nhiên, dù không chắc chắn, chúng ta cũng phần nào xác định được. Vì chúng ta biết những nghiệp xấu, tốt mà mình đã làm. Thế nên muốn biết tương lai sẽ đến, chỉ cần nhìn vào việc làm hiện tại. Dựa vào những hành động thiện, bất thiện, và trung tính của thân, ngữ, ý mà mình đang gây tạo, chúng ta dễ dàng suy ra kết quả xấu tốt tương ứng trong tương lai. Do đó phải thật sự hành động một cách thận trọng, Phải thận trọng. Trong các phương tiện để đạt được giải thoát, giác ngộ, thì thân người quý giá với đủ tự do và thuận duyên là thù thắng nhất.
Trong các phương tiện để đạt được giải thoát, giác ngộ,
thì thân người quý giá với đủ tự do và thuận duyên là thù thắng nhất. Nay chúng ta đã đạt được. Chúng ta thật sự cần có thân người làm phương tiện để tiến bước qua các giai đoạn của ngũ đạo và thập địa. Đây là hỗ trợ tốt nhất cho phép chúng ta đạt giải thoát, giác ngộ ngay trong một đời. Thật diệu kỳ biết bao. Hãy dành chút thời gian để khởi tâm vui mừng, hoan hỉ, và trân quý. Thứ hai, là mặc dù thân người rất khó đạt được, ta lại rất dễ đánh mất. Tất cả pháp giả hợp bản chất là vô thường và luôn biến đổi Thân này vô thường vì nó được cấu thành từ ngũ đại. Nó là giả hợp, mà tất cả các pháp giả hợp sớm muộn gì cũng tàn hoại. Cuộc đời chúng ta vốn có giới hạn, nó vốn đi kèm với một hạn định. Thế nên, cuộc đời cũng giống như ánh sáng mặt trời dần tắt. Mặt trời mọc lên vào buổi sáng, và mỗi thời khắc trôi qua lại gần hơn đến thời điểm lặn lúc chiều tà. Cũng vậy, mỗi thời khắc trôi qua chúng ta càng gần cái chết. Từ khoảnh khắc chào đời, cuộc đời ta chỉ rút ngắn dần, chẳng thể nào dài thêm. Nó cứ thế ngắn dần, ngắn dần. Chúng ta càng lúc càng gần cái chết. Chính vì những điều này, Đối với người thực hành Pháp, chúng ta cần ghi nhớ về cái chết và vô thường, tất cả các pháp đều vô thường. Những hành giả trong quá khứ đã viết về những điều này trên vách tường. Họ viết để khắc ghi trong tâm. Những vị lạt ma, những hành giả thực thụ đó đã viết những dòng này: "Đừng sao nhãng. Cái chết đang đến gần." ở mọi nơi: "Đừng sao nhãng. Cái chết đang đến gần." Đừng sao nhãng. Để mỗi khi họ nhìn trái nhìn phải, thì đập vào mắt họ là: "Đừng sao nhãng. Cái chết đang đến gần." "Đừng sao nhãng. Cái chết đang đến gần" Đôi khi chúng ta không nghĩ là mình sẽ chết. Nếu suy nghĩ như thế thì làm sao chúng ta thận trọng quay lại thực hành? Vì thế, đây đích thị là chỉ dẫn khẩu truyền. "Đừng sao nhãng. Cái chết đang đến gần." Đây chính là những chỉ dẫn khẩu truyền. Vì thế cho nên Chánh niệm về cái chết nhắc nhở chúng ta quay lại thực hành. Những hành giả chân chính luôn lặp đi lặp lại chánh niệm về cái chết. Không chỉ vậy, họ luôn nhớ rằng cuộc đời này rất ngắn ngủi. Chừng nào chúng ta chưa giác ngộ, thì chúng ta phải trải qua vô số kiếp vị lai. Nên thật vô lý nếu chúng ta cứ đuổi theo những mục tiêu tạm bợ của đời này, Trong mọi thời, chúng ta phải giữ ba cửa thân, ngữ, ý không hấp dẫn bởi những hưởng thụ, thú vui phù phiếm. Vì thế, Là hành giả, chúng ta liên tục chánh niệm rằng chúng là vô thường. Mình phải ngay lập tức thực hành Pháp, không lãng phí thời gian. Tại sao? Vì tất cả đều vô thường. Tất cả hưởng thụ, bạn bè, danh vọng, lợi lộc, tiếng tăm đều sẽ là vô nghĩa. Hãy luôn ghi nhớ rằng tất cả rồi sẽ ra đi. Chỉ nhận biết thôi thì không ích lợi gì, mà từ đó chúng ta phải xác quyết rằng mình cần phải thực hành ngay lặp tức. Vì chẳng có gì mãi mãi, nên chúng ta phải bắt tay vào thực hành. Sẽ chẳng có gì ở lại với chúng ta. Chúng ta đều phải rời đi với hai bàn tay trắng, Chúng ta bỏ lại mọi thứ mình yêu quý, thậm chí cả thân xác mà chúng ta nâng niu. Chúng ta chẳng biết được mình sẽ đi về đâu. Đó là cách mà chúng ta quán chiếu. Đầu tiên là thân người quý hiếm Tiếp đến là cái chết, và vô thường. Thứ ba, là nhận thức về nhân quả và nghiệp. Nghiệp, nhân quả Tức là chỉ cần một niệm tích cực, thiện lành khởi lên, thì ta đã tích luỹ thiện nghiệp Chỉ cần một niệm tiêu cực, bất thiện lành khởi lên, thì ta đã tích luỹ nghiệp bất thiện Nghiệp thiện hay bất thiện tuỳ vào niệm thiện hay bất thiện. Đây là điều chúng ta cần ghi nhớ. Một khi đã xác quyết. Chúng ta nhất định không làm mười điều bất thiện. Nếu đã làm thì phải khởi tâm hối hận, phải sám hối, và nguyện không tái phạm. Đó là cách chúng ta thực hành quán chiếu về nghiệp, nhân quả. Tiếp đến là ở trong Luân hồi này, Bất kể chúng ta sinh ra ở đâu, thì không đâu là không khổ. Tất cả mọi thứ trong luân hồi đều là nhân của khổ. Có rất nhiều loại khổ đau mà chúng ta trãi qua trong đời Khổ vì sinh, lão, bệnh, tử. Khổ vì xa lìa người mình yêu quý Chúng ta đã lìa xa rất nhiều người thân yêu, Từ cha mẹ, bạn bè, người thân, rất nhiều. Chúng ta khổ vì phải chạm trán kẻ thù, Gặp những người mình không thích, Gặp điều mình không mong muốn. Không có được điều mình muốn. Con người chúng ta chẳng bao giờ có điểm dừng cho những khao khát, và mong cầu. Đây là cách mà chúng ta sống, không ngừng hi vọng. Chúng ta chẳng bao giờ hết khao khát và mong cầu, dù thế nào cũng không thoả mãn, hài lòng, luôn muốn có nhiều hơn, và nhiều hơn nữa. Thậm chí trong những giấc mơ của chúng ta, cũng chỉ là những sợ hãi, hi vọng, mong cầu. Chúng ta hi vọng, sợ hãi, hoãng loạn, nghi ngờ, v.v.., đủ mọi phiền não. Sợ hãi và hoang mang Chính sợ hãi là khổ đau lớn nhất của chúng ta. Sợ hãi chính là khổ, là bất hạnh. Chúng ta đều mang nỗi sợ, không trừ một ai Thế nên, Chính vì vậy, Luân hồi không phải là nơi tốt đẹp để sống. Tất cả những thoả mãn giác quan chỉ như giọt sương trên lá. Như mộng, như huyễn, không hề có thực chất. Nên, nếu chúng ta bám luyến, và dính mắc vào chúng Chúng chỉ khiến chúng ta thất vọng. Những thú vui trong luân hồi trông thì rất lấp lánh, hấp dẫn, quyến rũ nhưng thực tế chỉ là dối gạt. Nếu không nhìn kỹ, chúng ta sẽ bị đánh lừa bởi vẻ ngoài của chúng. Trước những tri nhận giác quan mà chúng ta trãi nghiệm, chúng ta bị lôi cuốn, và bám luyến. Chúng ta cần cắt đứt những tham luyến, bám chấp này. Trong thời đại ngày nay, Các thiết bị công nghệ, điện tử càng ngày càng nhiều chúng dẫn dắt và khiến chúng ta phân tâm. Chúng ta càng lúc càng phụ thuộc vào công nghệ và thiết bị điện tử. Thật sự là chúng ta đang trở thành nô lệ cho chúng. Cho nên, ngay lúc này, chúng ta cần tự nhắc nhở mình, Chúng không có thực chất và vô nghĩa, tất cả chỉ là vẻ bề ngoài mà thôi. Dù tốt đẹp, lợi ích thế nào thì cũng chỉ là vẻ bề ngoài mà thôi, chúng chẳng tồn tại lâu dài. Do đó, bốn niệm chuyển tâm này đặc biệt quan trọng, Chúng ta không nên xem thường. Tất cả các hành giả, bậc thầy trong quá khứ luôn bắt đầu thời thiền bằng cách lặp đi lặp lại quán chiếu về bốn niệm chuyển tâm này. Họ chậm rãi quán chiếu từng phần một, rồi an trụ trong thiền. Đầu tiên, họ suy nghĩ "hiện tại ta đã đạt được thân người quý hiếm" "Ta phải khiến nó có ý nghĩa" Sau đó họ dừng lại, và quán chiếu. "Cái chết và vô thường", "Nghiệp, nhân quả", "Khổ đau của luân hồi" Dừng lại, quán chiếu và thật sự thể nghiệm chúng. Cứ như thế, khi chúng ta quán chiếu bốn niệm chuyển tâm một cách chân thật và đúng đắn, thì điều gì sẽ xảy ra? Lập tức chúng ta muốn thực hành không để thời gian trôi qua, không để lãng phí thêm chút thời giờ nào nữa. Và sự hành trì pháp dẫn nhập thông thường là bốn niệm chuyển tâm, và các pháp dẫn nhập đặc biệt của chúng ta sẽ trở nên vô cùng thù thắng. Khi thực hành bốn niệm chuyển tâm thật đúng đắn và chân thật, thì thực hành bốn, năm lần 100.000 túc số pháp dẫn nhập đặc biệt của chúng ta sẽ rất vững vàng, hết sức chân thật, và vô cùng thù thắng. Nhờ đó mà thực hành tịnh hoá và tích luỹ công đức sẽ diễn ra suôn sẻ. Một khi chúng ta thực hành tốt ngondro với 500.000 túc số, Một cách tự nhiên, chúng ta sẽ thực hành tốt con đường hai giai đoạn - sinh khởi và hoàn thiện. Chúng ta sẽ sẵn sàng thọ nhận gia trì của các Đấng Đại Bi. Nhờ gia trì của các Đấng Đại Bi, các chứng ngộ và kinh nghiệm thiền định sẽ sinh khởi. Không có gia trì, chứng ngộ sẽ chẳng thể nảy sinh trong dòng tâm thức của chúng ta. hãy hiểu rằng, trong Mật tông, việc tiếp nhận gia trì của các Đấng Từ Bi là hết sức quan trọng. Chỉ khi tiếp nhận gia trì thì kinh nghiệm thiền định mới có thể sinh khởi. Đối với giới trí thức, đây là điểm hết sức khó tri nhận đối với họ. Tại sao? Vì đối với giới trí thức, Họ không tin, và cũng chẳng quan tâm đến lực gia trì, nếu bạn không quan tâm, cũng chẳng tin vào gia trì, thì khó lòng đạt được chứng ngộ. Chẳng mang lại kết quả gì, giống như việc ép cát chẳng thể sinh ra dầu. Chính vì vậy mà việc thọ nhận gia trì của các Đấng Đại Bi là vô cùng quan trọng. Vậy thì gia trì từ các Đấng Đại Bi là gì? Chúng ta thọ nhận gia trì khi thực hành như việc trì giới Trì giới thanh tịnh mang lại rất nhiều gia trì Thực hành thiền định chân thật mang lại rất nhiều gia trì. Thực hành hợp nhất thiền định và tuệ mang lại rất nhiều gia trì Cao hơn nữa, Nếu chúng ta có thể hiểu trạng thái như nhiên của Pháp Tánh, và Pháp giới bất khả tư nghì, sự chứng ngộ này mang lại gia trì vô cùng mạnh mẽ. Trí tuệ thấu triệt hiện tướng và chân như chứa đựng gia trì. Tâm từ bi không ngằn mé chứa đựng gia trì. Phẩm chất giác ngộ chứa đựng gia trì. Các công hạnh giác ngộ bảo hộ chúng ta chứa đựng rất nhiều gia trì, thật bất khả tư nghì.. Do đó, khi thực hành Kim Cang Thừa, chúng ta cần nhớ nghĩ đến tất cả những phẩm chất giác ngộ bất khả tư nghì và những gia trì chứa đựng trong đó. Mức độ thọ nhận gia trì tuỳ thuộc vào tín tâm và lòng sùng mộ mà chúng ta có. Nếu lòng sùng mộ của chúng ta vô cùng mãnh liệt thì gia trì nhận được sẽ vô cùng mạnh mẽ. Nếu lòng sùng mộ của chúng ta ở bậc trung, thì gia trì chỉ ở mức trung bình. Nếu lòng sùng mộ của chúng ta rất yếu, hay chỉ nửa vời, khi có, khi không, thì gia trì cũng khi có, khi không. Đây là điều không nên. Do đó, tất cả tuỳ vào lòng sùng mộ của chúng ta. Vấn đề ở đây là, chúng ta phải khẩn nguyện đến Đạo Sư từ tận đáy lòng. Khi một người đệ tử có lòng sùng mộ mãnh liệt đến vị Đạo Sư của mình, người đó sẽ nhận được những gia trì từ các Đấng Đại Bi. Vì vậy, Nếu chúng ta có thể mở rộng tâm thức, đón nhận gia trì, thì thực hành các giai đoạn sinh khởi, trì chú, và hoàn thiện sẽ rất dễ dàng với chúng ta. Và vì những giai đoạn này có quan hệ mật thiết với Đại Thủ Ấn và Đại Viên Mãn, những chứng ngộ này cũng sẽ dễ dàng nảy sinh. Nên thực hành bao nhiêu Pháp không quan trọng, không quan trọng ở số lượng. Không cần biết bạn thiền nhiều bao nhiêu, thực hành nhiều bao nhiêu, điều cần kể đến là tâm của bạn ngày một tốt hơn bao nhiêu. Quan trọng tâm mình chuyển hoá như thế nào, Đó là điều bạn cần quan tâm. Khi tâm bạn chuyển hoá bạn sẽ dấn thân vào thực hành. Đầu tiên là nhớ nghĩ về vô thường Điều gì xảy đến khi chúng ta nhớ nghĩ về vô thường? Chúng ta phát khởi tâm nhàm chán luân hồi, và thật sự dấn thân vào con đường tu tập, giải thoát. Hơn thế nữa, chúng ta chẳng bao giờ quay đầu lại. Chúng ta chỉ có thể tiến gần hơn, gần hơn nữa đến quả giải thoát. Đôi khi chúng ta nhầm tưởng hiểu biết và kinh nghiệm là một. Nhưng không. Chỉ hiểu biết vô thường thôi chưa đủ. chúng ta phải thường xuyên nhớ nghĩ về vô thường, chuyển nó thành kinh nghiệm. Chính kinh nghiệm mới thật sự chuyển hoá chúng ta. Tâm mình sẽ chuyển hoá. Đây là sự thật. Chúng ta sẽ tự nhận biết khi chúng ta thay đổi. Cả những người xung quanh cũng thốt lên, "có chuyện gì xảy ra thế? Bạn thật khác trước" Tâm chúng ta đã chuyển hoá - bao dung, và nhẹ nhàng hơn. Chúng ta cần thực hành như thế. Khi thực hành Pháp, bạn trở nên tốt hơn, bạn được truyền cảm hứng. Tất cả chúng ta đều cần được truyền cảm hứng cho chính mình. Đó cũng chính xác là điều tôi đang cố gắng làm ở đây. Tôi đang truyền cảm hứng cho chính mình bằng cách đề cập tới Bốn Niệm Chuyển Tâm. Và tôi cũng muốn truyền cảm hứng cho bạn để bạn khắc ghi trong lòng về Bốn Niệm Chuyển Tâm.
Tất cả bậc thầy quá khứ đã nói:
thực hành dẫn nhập còn quan trọng hơn thực hành chính. Tại sao vậy? Nếu chúng ta thực hành pháp tu dẫn nhập, thực hành Bốn Niệm Chuyển Tâm, tích luỹ công đức và tịnh hoá che chướng, một cách nghiêm túc và hiệu quả. thì thực hành chính sẽ trở nên dễ dàng, và không có quá nhiều khó khăn vất vả, kinh nghiệm thiền định và chứng ngộ sẽ nhanh chóng khởi lên trong dòng tâm thức. Chúng ta cần tự kiểm chứng điều này. Các bậc thầy quá khứ thường lấy tỷ dụ về người nông dân. Người nông dân làm ruộng có rất nhiều việc, Đầu tiên là phải tơi xốp đất, Họ loại bỏ chướng ngại vật, như nhặt đá, phát cỏ dại, và loại bỏ tất cả chướng duyên. Sau đó họ chuẩn bị các điều kiện cần thiết, thích hợp cho cây trồng. Nói chung, công việc cày cuốc thường rất vất vả, và đòi hỏi nhiều công sức. Sau khi đất đã tơi xốp, thì người nông dân mới bắt đầu gieo hạt. Anh ta bắt đầu gieo hạt. và đảm bảo rằng hạt giống sẽ nhận được đủ độ ẩm, nước, phân bón. Sau đó chờ đợi từng giờ cho đến khi thu hoạch. Cũng tương tự với tâm chúng ta Tâm của chúng ta từ vô thuỷ vốn bất kham, và thô lậu. Điều phục tâm bất kham này là một việc không hề đơn giản. Nếu ngay lập tức, với tâm chưa điều phục, chúng ta đi ngay vào thực hành thiền định thì sẽ rất khó khăn, thực hành thiền quán sẽ rất khó khăn, muốn trực nhận bản tánh tâm sẽ rất khó khăn, thực hành các định bổn tôn, hay định minh chú bổn tôn, v.v... sẽ rất khó khăn. Thật sự là rất khó để có thể đi ngay vào những thực hành này. Thứ duy nhất thật sự giúp chúng ta bước đầu chính là vô thường. Nếu chúng ta thật sự quán chiếu về vô thường, một cách tự nhiên tâm chúng ta trở nên mềm mỏng, và dễ uốn nắn hơn. Một cách tự nhiên, những bám chấp của chúng ta vào thân xác, của cải vật chất, bạn bè, người thân, cũng giảm đi. Đây là điểm then chốt. Thế nên, tôi muốn nhấn mạnh rằng Điều quan trọng là các bạn hãy thực hành một cách tuần tự. Tất cả chúng ta cần thật sự nghiêm túc thực hành các Pháp dẫn nhập. Chúng ta có xu hướng xem nhẹ các Pháp dẫn nhập, cho rằng chỉ có thực hành chính mới là quan trọng. Điều này không đúng. Phải không? Chính thực hành dẫn nhập mới quan trọng hơn thực hành chính. Cám ơn các bạn. Chúng ta làm nhiều cách để giúp đỡ mọi người. Và thứ giúp đỡ người khác nhiều nhất là giáo Pháp. Chúng ta cần chỉ dạy người khác hết mức trong khả năng của mình. Giáo Pháp sẽ giúp họ mãi mãi, từ kiếp này sang kiếp khác.
Trên hết, nhờ giáo Pháp

mà chúng ta trưởng dưỡng được từ bi và trí tuệ.
Do đó giáo Pháp luôn mang đến lợi lạc. Đồng thời, chúng ta cũng cần giúp đỡ người khác bất cứ điều gì chúng ta có thể. Một trong số các hoạt động hiện tại của chúng ta là Shenpen. Đây là hoạt động giúp đỡ mọi người tuỳ hoàn cảnh, đây một chút, kia một chút, bất cứ gì trong khả năng của chúng ta.
Chẳng hạn như tầng lớp lao động ở một số địa phương,
họ phải đi làm kiếm sống nuôi gia đình,
họ thường làm ở các công trường lao động,
và thường thì người vợ cũng phải làm việc,
kết quả là con cái sẽ không được ăn uống đúng bữa,
không thể đến trường. Do đó chúng ta cố gắng hết sức, cùng với sự hỗ trợ của các bạn, để phát lương thực, thực phẩm, một số ở đây, và một số ở Maratika. Và hôm nay chúng ta có một tin tốt, một nhóm các bạn người Hoa ở Malaysia sẽ... Các bạn nói vài lời được không? Vì chúng ta cũng không có nhiều thời gian,.. Xin chào các đạo hữu, các huynh đệ,
Nhờ lòng từ bi của Rinpoche,
có một nhóm người Malaysia đến.. đầu tiên họ được gặp Rinpoche ở Malaysia trong năm nay, và họ thật sự rất quý Ngài. Vì vậy mà họ đã nhờ tôi sắp xếp một chuyến đến đây để tìm hiểu xem có những hoạt động nào của Rinpoche mà họ có thể tham gia. Nên tôi đã nói với họ là tốt nhất tham gia các dự án Shenpen của Rinpoche, giúp đỡ người nghèo và những hoàn cảnh khó khăn. Đó là lý do mà chúng tôi đã phân phát các nhu yếu phẩm, những thứ như gạo, ngũ cốc, dầu, đường, cho 300 người trong ngày hôm nay. Chúng tôi cũng hỗ trợ cho họ một ít về tài chính. Các nhà tài trợ cũng đã rất hào phóng, tặng mỗi người 2000 rupi. Tất cả những gì chúng tôi làm được hôm nay là nhờ ân phước gia trì của Rinpoche.
"Hoan hỉ có công đức rất lớn"
Nếu chúng ta khởi tâm hoan hỉ từ tận đáy lòng, thì sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ trở thành một người tài trợ. Thậm chí nếu chúng ta chưa có tiền, hoặc chưa thể đóng góp ngay lúc này, nhưng nếu chúng ta hoan hỉ từ tận đáy lòng, thì sau này chúng ta sẽ có nhiều tiền, và chúng ta sẽ đóng góp. Đây là bí quyết!
Băng hình
Âm thanh
video
play-rounded-outline
24:05
 
Languagevi_VN
Dù chúng ta đang ở giai đoạn thực hành nào đi nữa, như trì chú, thực hành.. thiền chỉ, thiền quán, trì kinh, thực hành các nghi quỹ, hay bất cứ thực hành nào trong các giai đoạn của Mật Thừa. Thì điều quan trọng là chúng ta phải thực hành một cách thanh tịnh và đúng Pháp. Bằng các pháp luyện tâm và bốn niệm chuyển tâm. Đầu tiên là nhận thức rằng ngay lúc này Ta đã được thân người quý giá với tự do và thuận duyên nhờ quá khứ ta đã thực hành các thiện hạnh, chúng ta đã từ bỏ mười ác hạnh, và làm mười thiện hạnh, Nhờ thực hành thiện hạnh mà chúng ta mới có được thân người quý giá hôm nay "Thật tuyệt vời! Chính nhờ quá khứ ta đã tích luỹ thiện nghiệp!" Chúng ta nên nghĩ như thế và cảm thấy hân hoan Hãy hoan hỉ, biết ơn chính mình và cực kỳ vui sướng Điều này hết sức quan trọng.
Đức Phật đã nói rằng,
"Muốn biết việc đã làm trong quá khứ, hãy nhìn vào thân người hiện tại" Trong quá khứ chúng ta đã từ bỏ mười ác hạnh, và chắc chắn chúng ta cũng đã thực hành mười thiện hạnh, v.v.. Tóm lại nhờ tích luỹ công đức và thiện hạnh trong quá khứ, mà ngày nay chúng ta đạt được kết quả là thân người quý giá. Nên đúng thật là mọi việc làm trong quá khứ đều thể hiện nơi thân người hiện tại. Ngày nay chúng ta đã đạt được thân người tối thắng chứng tỏ quá khứ mình đã làm rất nhiều việc tốt! "Muốn biết tương lai sẽ đến, hãy nhìn vào việc làm hiện tại" Ồ, chúng ta phải thật thận trọng. Bằng thân người quý giá này mà chúng ta đã đạt được, sức mạnh của tất cả những hành động gây tạo bởi thân, ngữ, ý sẽ quyết định nơi mà chúng ta sẽ tái sinh khi trút hơi thở cuối cùng. Hoặc chúng ta sẽ tái sinh làm người, làm chó, côn trùng, hươu nai v.v.., đủ mọi thể loại. Không chắc mình sẽ tái sinh vào đâu. Tuy nhiên, dù không chắc chắn, chúng ta cũng phần nào xác định được. Vì chúng ta biết những nghiệp xấu, tốt mà mình đã làm. Thế nên muốn biết tương lai sẽ đến, chỉ cần nhìn vào việc làm hiện tại. Dựa vào những hành động thiện, bất thiện, và trung tính của thân, ngữ, ý mà mình đang gây tạo, chúng ta dễ dàng suy ra kết quả xấu tốt tương ứng trong tương lai. Do đó phải thật sự hành động một cách thận trọng, Phải thận trọng. Trong các phương tiện để đạt được giải thoát, giác ngộ, thì thân người quý giá với đủ tự do và thuận duyên là thù thắng nhất.
Trong các phương tiện để đạt được giải thoát, giác ngộ,
thì thân người quý giá với đủ tự do và thuận duyên là thù thắng nhất. Nay chúng ta đã đạt được. Chúng ta thật sự cần có thân người làm phương tiện để tiến bước qua các giai đoạn của ngũ đạo và thập địa. Đây là hỗ trợ tốt nhất cho phép chúng ta đạt giải thoát, giác ngộ ngay trong một đời. Thật diệu kỳ biết bao. Hãy dành chút thời gian để khởi tâm vui mừng, hoan hỉ, và trân quý. Thứ hai, là mặc dù thân người rất khó đạt được, ta lại rất dễ đánh mất. Tất cả pháp giả hợp bản chất là vô thường và luôn biến đổi Thân này vô thường vì nó được cấu thành từ ngũ đại. Nó là giả hợp, mà tất cả các pháp giả hợp sớm muộn gì cũng tàn hoại. Cuộc đời chúng ta vốn có giới hạn, nó vốn đi kèm với một hạn định. Thế nên, cuộc đời cũng giống như ánh sáng mặt trời dần tắt. Mặt trời mọc lên vào buổi sáng, và mỗi thời khắc trôi qua lại gần hơn đến thời điểm lặn lúc chiều tà. Cũng vậy, mỗi thời khắc trôi qua chúng ta càng gần cái chết. Từ khoảnh khắc chào đời, cuộc đời ta chỉ rút ngắn dần, chẳng thể nào dài thêm. Nó cứ thế ngắn dần, ngắn dần. Chúng ta càng lúc càng gần cái chết. Chính vì những điều này, Đối với người thực hành Pháp, chúng ta cần ghi nhớ về cái chết và vô thường, tất cả các pháp đều vô thường. Những hành giả trong quá khứ đã viết về những điều này trên vách tường. Họ viết để khắc ghi trong tâm.
Những vị lạt ma, những hành giả thực thụ đó
đã viết những dòng này: "Đừng sao nhãng. Cái chết đang đến gần." ở mọi nơi: "Đừng sao nhãng. Cái chết đang đến gần." Đừng sao nhãng. Để mỗi khi họ nhìn trái nhìn phải, thì đập vào mắt họ là: "Đừng sao nhãng. Cái chết đang đến gần." "Đừng sao nhãng. Cái chết đang đến gần" Đôi khi chúng ta không nghĩ là mình sẽ chết. Nếu suy nghĩ như thế thì làm sao chúng ta thận trọng quay lại thực hành? Vì thế, đây đích thị là chỉ dẫn khẩu truyền. "Đừng sao nhãng. Cái chết đang đến gần." Đây chính là những chỉ dẫn khẩu truyền. Vì thế cho nên Chánh niệm về cái chết nhắc nhở chúng ta quay lại thực hành. Những hành giả chân chính luôn lặp đi lặp lại chánh niệm về cái chết. Không chỉ vậy, họ luôn nhớ rằng cuộc đời này rất ngắn ngủi. Chừng nào chúng ta chưa giác ngộ, thì chúng ta phải trải qua vô số kiếp vị lai. Nên thật vô lý nếu chúng ta cứ đuổi theo những mục tiêu tạm bợ của đời này, Trong mọi thời, chúng ta phải giữ ba cửa thân, ngữ, ý không hấp dẫn bởi những hưởng thụ, thú vui phù phiếm.
Vì thế,
Là hành giả, chúng ta liên tục chánh niệm rằng chúng là vô thường. Mình phải ngay lập tức thực hành Pháp, không lãng phí thời gian. Tại sao? Vì tất cả đều vô thường. Tất cả hưởng thụ, bạn bè, danh vọng, lợi lộc, tiếng tăm đều sẽ là vô nghĩa. Hãy luôn ghi nhớ rằng tất cả rồi sẽ ra đi. Chỉ nhận biết thôi thì không ích lợi gì, mà từ đó chúng ta phải xác quyết rằng mình cần phải thực hành ngay lặp tức. Vì chẳng có gì mãi mãi, nên chúng ta phải bắt tay vào thực hành. Sẽ chẳng có gì ở lại với chúng ta. Chúng ta đều phải rời đi với hai bàn tay trắng, Chúng ta bỏ lại mọi thứ mình yêu quý, thậm chí cả thân xác mà chúng ta nâng niu. Chúng ta chẳng biết được mình sẽ đi về đâu. Đó là cách mà chúng ta quán chiếu. Đầu tiên là thân người quý hiếm Tiếp đến là cái chết, và vô thường. Thứ ba, là nhận thức về nhân quả và nghiệp. Nghiệp, nhân quả Tức là chỉ cần một niệm tích cực, thiện lành khởi lên, thì ta đã tích luỹ thiện nghiệp Chỉ cần một niệm tiêu cực, bất thiện lành khởi lên, thì ta đã tích luỹ nghiệp bất thiện Nghiệp thiện hay bất thiện tuỳ vào niệm thiện hay bất thiện. Đây là điều chúng ta cần ghi nhớ. Một khi đã xác quyết. Chúng ta nhất định không làm mười điều bất thiện. Nếu đã làm thì phải khởi tâm hối hận, phải sám hối, và nguyện không tái phạm. Đó là cách chúng ta thực hành quán chiếu về nghiệp, nhân quả. Tiếp đến là ở trong Luân hồi này, Bất kể chúng ta sinh ra ở đâu, thì không đâu là không khổ. Tất cả mọi thứ trong luân hồi đều là nhân của khổ. Có rất nhiều loại khổ đau mà chúng ta trãi qua trong đời Khổ vì sinh, lão, bệnh, tử. Khổ vì xa lìa người mình yêu quý Chúng ta đã lìa xa rất nhiều người thân yêu, Từ cha mẹ, bạn bè, người thân, rất nhiều. Chúng ta khổ vì phải chạm trán kẻ thù, Gặp những người mình không thích, Gặp điều mình không mong muốn. Không có được điều mình muốn. Con người chúng ta chẳng bao giờ có điểm dừng cho những khao khát, và mong cầu. Đây là cách mà chúng ta sống, không ngừng hi vọng. Chúng ta chẳng bao giờ hết khao khát và mong cầu, dù thế nào cũng không thoả mãn, hài lòng, luôn muốn có nhiều hơn, và nhiều hơn nữa. Thậm chí trong những giấc mơ của chúng ta, cũng chỉ là những sợ hãi, hi vọng, mong cầu. Chúng ta hi vọng, sợ hãi, hoãng loạn, nghi ngờ, v.v.., đủ mọi phiền não. Sợ hãi và hoang mang Chính sợ hãi là khổ đau lớn nhất của chúng ta. Sợ hãi chính là khổ, là bất hạnh. Chúng ta đều mang nỗi sợ, không trừ một ai Thế nên, Chính vì vậy, Luân hồi không phải là nơi tốt đẹp để sống. Tất cả những thoả mãn giác quan chỉ như giọt sương trên lá. Như mộng, như huyễn, không hề có thực chất. Nên, nếu chúng ta bám luyến, và dính mắc vào chúng Chúng chỉ khiến chúng ta thất vọng. Những thú vui trong luân hồi trông thì rất lấp lánh, hấp dẫn, quyến rũ nhưng thực tế chỉ là dối gạt. Nếu không nhìn kỹ, chúng ta sẽ bị đánh lừa bởi vẻ ngoài của chúng. Trước những tri nhận giác quan mà chúng ta trãi nghiệm, chúng ta bị lôi cuốn, và bám luyến. Chúng ta cần cắt đứt những tham luyến, bám chấp này.
Trong thời đại ngày nay,
Các thiết bị công nghệ, điện tử càng ngày càng nhiều chúng dẫn dắt và khiến chúng ta phân tâm. Chúng ta càng lúc càng phụ thuộc vào công nghệ và thiết bị điện tử.
Thật sự là chúng ta đang trở thành nô lệ cho chúng.
Cho nên, ngay lúc này, chúng ta cần tự nhắc nhở mình, Chúng không có thực chất và vô nghĩa, tất cả chỉ là vẻ bề ngoài mà thôi. Dù tốt đẹp, lợi ích thế nào thì cũng chỉ là vẻ bề ngoài mà thôi, chúng chẳng tồn tại lâu dài. Do đó, bốn niệm chuyển tâm này đặc biệt quan trọng, Chúng ta không nên xem thường. Tất cả các hành giả, bậc thầy trong quá khứ luôn bắt đầu thời thiền bằng cách lặp đi lặp lại quán chiếu về bốn niệm chuyển tâm này. Họ chậm rãi quán chiếu từng phần một, rồi an trụ trong thiền. Đầu tiên, họ suy nghĩ "hiện tại ta đã đạt được thân người quý hiếm" "Ta phải khiến nó có ý nghĩa" Sau đó họ dừng lại, và quán chiếu. "Cái chết và vô thường", "Nghiệp, nhân quả", "Khổ đau của luân hồi" Dừng lại, quán chiếu và thật sự thể nghiệm chúng. Cứ như thế, khi chúng ta quán chiếu bốn niệm chuyển tâm một cách chân thật và đúng đắn, thì điều gì sẽ xảy ra? Lập tức chúng ta muốn thực hành không để thời gian trôi qua, không để lãng phí thêm chút thời giờ nào nữa. Và sự hành trì pháp dẫn nhập thông thường là bốn niệm chuyển tâm, và các pháp dẫn nhập đặc biệt của chúng ta sẽ trở nên vô cùng thù thắng. Khi thực hành bốn niệm chuyển tâm thật đúng đắn và chân thật, thì thực hành bốn, năm lần 100.000 túc số pháp dẫn nhập đặc biệt của chúng ta sẽ rất vững vàng, hết sức chân thật, và vô cùng thù thắng. Nhờ đó mà thực hành tịnh hoá và tích luỹ công đức sẽ diễn ra suôn sẻ. Một khi chúng ta thực hành tốt ngondro với 500.000 túc số, Một cách tự nhiên, chúng ta sẽ thực hành tốt con đường hai giai đoạn - sinh khởi và hoàn thiện. Chúng ta sẽ sẵn sàng thọ nhận gia trì của các Đấng Đại Bi. Nhờ gia trì của các Đấng Đại Bi, các chứng ngộ và kinh nghiệm thiền định sẽ sinh khởi. Không có gia trì, chứng ngộ sẽ chẳng thể nảy sinh trong dòng tâm thức của chúng ta. hãy hiểu rằng, trong Mật tông, việc tiếp nhận gia trì của các Đấng Từ Bi là hết sức quan trọng. Chỉ khi tiếp nhận gia trì thì kinh nghiệm thiền định mới có thể sinh khởi. Đối với giới trí thức, đây là điểm hết sức khó tri nhận đối với họ. Tại sao? Vì đối với giới trí thức, Họ không tin, và cũng chẳng quan tâm đến lực gia trì, nếu bạn không quan tâm, cũng chẳng tin vào gia trì, thì khó lòng đạt được chứng ngộ. Chẳng mang lại kết quả gì, giống như việc ép cát chẳng thể sinh ra dầu. Chính vì vậy mà việc thọ nhận gia trì của các Đấng Đại Bi là vô cùng quan trọng. Vậy thì gia trì từ các Đấng Đại Bi là gì? Chúng ta thọ nhận gia trì khi thực hành như việc trì giới Trì giới thanh tịnh mang lại rất nhiều gia trì Thực hành thiền định chân thật mang lại rất nhiều gia trì. Thực hành hợp nhất thiền định và tuệ mang lại rất nhiều gia trì Cao hơn nữa, Nếu chúng ta có thể hiểu trạng thái như nhiên của Pháp Tánh, và Pháp giới bất khả tư nghì, sự chứng ngộ này mang lại gia trì vô cùng mạnh mẽ. Trí tuệ thấu triệt hiện tướng và chân như chứa đựng gia trì. Tâm từ bi không ngằn mé chứa đựng gia trì. Phẩm chất giác ngộ chứa đựng gia trì. Các công hạnh giác ngộ bảo hộ chúng ta chứa đựng rất nhiều gia trì, thật bất khả tư nghì.. Do đó, khi thực hành Kim Cang Thừa, chúng ta cần nhớ nghĩ đến tất cả những phẩm chất giác ngộ bất khả tư nghì và những gia trì chứa đựng trong đó. Mức độ thọ nhận gia trì tuỳ thuộc vào tín tâm và lòng sùng mộ mà chúng ta có. Nếu lòng sùng mộ của chúng ta vô cùng mãnh liệt thì gia trì nhận được sẽ vô cùng mạnh mẽ. Nếu lòng sùng mộ của chúng ta ở bậc trung, thì gia trì chỉ ở mức trung bình. Nếu lòng sùng mộ của chúng ta rất yếu, hay chỉ nửa vời, khi có, khi không, thì gia trì cũng khi có, khi không. Đây là điều không nên. Do đó, tất cả tuỳ vào lòng sùng mộ của chúng ta. Vấn đề ở đây là, chúng ta phải khẩn nguyện đến Đạo Sư từ tận đáy lòng. Khi một người đệ tử có lòng sùng mộ mãnh liệt đến vị Đạo Sư của mình, người đó sẽ nhận được những gia trì từ các Đấng Đại Bi. Vì vậy, Nếu chúng ta có thể mở rộng tâm thức, đón nhận gia trì, thì thực hành các giai đoạn sinh khởi, trì chú, và hoàn thiện sẽ rất dễ dàng với chúng ta. Và vì những giai đoạn này có quan hệ mật thiết với Đại Thủ Ấn và Đại Viên Mãn, những chứng ngộ này cũng sẽ dễ dàng nảy sinh. Nên thực hành bao nhiêu Pháp không quan trọng, không quan trọng ở số lượng. Không cần biết bạn thiền nhiều bao nhiêu, thực hành nhiều bao nhiêu, điều cần kể đến là tâm của bạn ngày một tốt hơn bao nhiêu. Quan trọng tâm mình chuyển hoá như thế nào, Đó là điều bạn cần quan tâm. Khi tâm bạn chuyển hoá bạn sẽ dấn thân vào thực hành. Đầu tiên là nhớ nghĩ về vô thường Điều gì xảy đến khi chúng ta nhớ nghĩ về vô thường? Chúng ta phát khởi tâm nhàm chán luân hồi, và thật sự dấn thân vào con đường tu tập, giải thoát. Hơn thế nữa, chúng ta chẳng bao giờ quay đầu lại. Chúng ta chỉ có thể tiến gần hơn, gần hơn nữa đến quả giải thoát. Đôi khi chúng ta nhầm tưởng hiểu biết và kinh nghiệm là một. Nhưng không. Chỉ hiểu biết vô thường thôi chưa đủ. chúng ta phải thường xuyên nhớ nghĩ về vô thường, chuyển nó thành kinh nghiệm. Chính kinh nghiệm mới thật sự chuyển hoá chúng ta. Tâm mình sẽ chuyển hoá. Đây là sự thật. Chúng ta sẽ tự nhận biết khi chúng ta thay đổi. Cả những người xung quanh cũng thốt lên, "có chuyện gì xảy ra thế? Bạn thật khác trước" Tâm chúng ta đã chuyển hoá - bao dung, và nhẹ nhàng hơn. Chúng ta cần thực hành như thế. Khi thực hành Pháp, bạn trở nên tốt hơn, bạn được truyền cảm hứng. Tất cả chúng ta đều cần được truyền cảm hứng cho chính mình. Đó cũng chính xác là điều tôi đang cố gắng làm ở đây. Tôi đang truyền cảm hứng cho chính mình bằng cách đề cập tới Bốn Niệm Chuyển Tâm. Và tôi cũng muốn truyền cảm hứng cho bạn để bạn khắc ghi trong lòng về Bốn Niệm Chuyển Tâm.
Tất cả bậc thầy quá khứ đã nói:
thực hành dẫn nhập còn quan trọng hơn thực hành chính. Tại sao vậy? Nếu chúng ta thực hành pháp tu dẫn nhập, thực hành Bốn Niệm Chuyển Tâm, tích luỹ công đức và tịnh hoá che chướng, một cách nghiêm túc và hiệu quả. thì thực hành chính sẽ trở nên dễ dàng, và không có quá nhiều khó khăn vất vả, kinh nghiệm thiền định và chứng ngộ sẽ nhanh chóng khởi lên trong dòng tâm thức. Chúng ta cần tự kiểm chứng điều này.
Các bậc thầy quá khứ thường lấy tỷ dụ về người nông dân.

Người nông dân làm ruộng có rất nhiều việc,
Đầu tiên là phải tơi xốp đất, Họ loại bỏ chướng ngại vật, như nhặt đá, phát cỏ dại, và loại bỏ tất cả chướng duyên. Sau đó họ chuẩn bị các điều kiện cần thiết, thích hợp cho cây trồng. Nói chung, công việc cày cuốc thường rất vất vả, và đòi hỏi nhiều công sức.
Sau khi đất đã tơi xốp, thì người nông dân mới bắt đầu gieo hạt.
Anh ta bắt đầu gieo hạt. và đảm bảo rằng hạt giống sẽ nhận được đủ độ ẩm, nước, phân bón. Sau đó chờ đợi từng giờ cho đến khi thu hoạch. Cũng tương tự với tâm chúng ta Tâm của chúng ta từ vô thuỷ vốn bất kham, và thô lậu. Điều phục tâm bất kham này là một việc không hề đơn giản. Nếu ngay lập tức, với tâm chưa điều phục, chúng ta đi ngay vào thực hành thiền định thì sẽ rất khó khăn, thực hành thiền quán sẽ rất khó khăn, muốn trực nhận bản tánh tâm sẽ rất khó khăn, thực hành các định bổn tôn, hay định minh chú bổn tôn, v.v... sẽ rất khó khăn. Thật sự là rất khó để có thể đi ngay vào những thực hành này. Thứ duy nhất thật sự giúp chúng ta bước đầu chính là vô thường. Nếu chúng ta thật sự quán chiếu về vô thường, một cách tự nhiên tâm chúng ta trở nên mềm mỏng, và dễ uốn nắn hơn.
Một cách tự nhiên, những bám chấp của chúng ta vào thân xác,
của cải vật chất, bạn bè, người thân, cũng giảm đi. Đây là điểm then chốt.
Thế nên, tôi muốn nhấn mạnh rằng
Điều quan trọng là các bạn hãy thực hành một cách tuần tự. Tất cả chúng ta cần thật sự nghiêm túc thực hành các Pháp dẫn nhập. Chúng ta có xu hướng xem nhẹ các Pháp dẫn nhập, cho rằng chỉ có thực hành chính mới là quan trọng. Điều này không đúng. Phải không? Chính thực hành dẫn nhập mới quan trọng hơn thực hành chính. Cám ơn các bạn.
Chúng ta làm nhiều cách để giúp đỡ mọi người.
Và thứ giúp đỡ người khác nhiều nhất là giáo Pháp. Chúng ta cần chỉ dạy người khác hết mức trong khả năng của mình. Giáo Pháp sẽ giúp họ mãi mãi, từ kiếp này sang kiếp khác.
Trên hết, nhờ giáo Pháp

mà chúng ta trưởng dưỡng được từ bi và trí tuệ.
Do đó giáo Pháp luôn mang đến lợi lạc. Đồng thời, chúng ta cũng cần giúp đỡ người khác bất cứ điều gì chúng ta có thể. Một trong số các hoạt động hiện tại của chúng ta là Shenpen. Đây là hoạt động giúp đỡ mọi người tuỳ hoàn cảnh, đây một chút, kia một chút, bất cứ gì trong khả năng của chúng ta.
Chẳng hạn như tầng lớp lao động ở một số địa phương,
họ phải đi làm kiếm sống nuôi gia đình,
họ thường làm ở các công trường lao động,
và thường thì người vợ cũng phải làm việc,
kết quả là con cái sẽ không được ăn uống đúng bữa,
không thể đến trường. Do đó chúng ta cố gắng hết sức, cùng với sự hỗ trợ của các bạn, để phát lương thực, thực phẩm, một số ở đây, và một số ở Maratika. Và hôm nay chúng ta có một tin tốt, một nhóm các bạn người Hoa ở Malaysia sẽ... Các bạn nói vài lời được không? Vì chúng ta cũng không có nhiều thời gian,.. Xin chào các đạo hữu, các huynh đệ,
Nhờ lòng từ bi của Rinpoche,
có một nhóm người Malaysia đến.. đầu tiên họ được gặp Rinpoche ở Malaysia trong năm nay, và họ thật sự rất quý Ngài. Vì vậy mà họ đã nhờ tôi sắp xếp một chuyến đến đây để tìm hiểu xem có những hoạt động nào của Rinpoche mà họ có thể tham gia. Nên tôi đã nói với họ là tốt nhất nên tham gia các dự án Shenpen của Rinpoche, giúp đỡ người nghèo và những hoàn cảnh khó khăn. Đó là lý do mà chúng tôi đã phân phát các nhu yếu phẩm, những thứ như gạo, ngũ cốc, dầu, đường, cho 300 người trong ngày hôm nay. Chúng tôi cũng hỗ trợ cho họ một ít về tài chính. Các nhà tài trợ cũng đã rất hào phóng, tặng mỗi người 2000 rupi. Tất cả những gì chúng tôi làm được hôm nay là nhờ ân phước gia trì của Rinpoche.
"Hoan hỉ có công đức rất lớn"
Nếu chúng ta khởi tâm hoan hỉ từ tận đáy lòng, thì sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ trở thành một người tài trợ. Thậm chí nếu chúng ta chưa có tiền, hoặc chưa thể đóng góp ngay lúc này, nhưng nếu chúng ta hoan hỉ từ tận đáy lòng, thì sau này chúng ta sẽ có nhiều tiền, và chúng ta sẽ đóng góp. Đây là bí quyết!
video
play-rounded-outline
24:04
 
Languagevi_VN
Dù chúng ta đang ở giai đoạn thực hành nào đi nữa, như trì chú, thực hành.. thiền chỉ, thiền quán, trì kinh, thực hành các nghi quỹ, hay bất cứ thực hành nào trong các giai đoạn của Mật Thừa. Thì điều quan trọng là chúng ta phải thực hành một cách thanh tịnh và đúng Pháp. Bằng các pháp luyện tâm và bốn niệm chuyển tâm. Đầu tiên là nhận thức rằng ngay lúc này Ta đã được thân người quý giá với tự do và thuận duyên nhờ quá khứ ta đã thực hành các thiện hạnh, chúng ta đã từ bỏ mười ác hạnh, và làm mười thiện hạnh, Nhờ thực hành thiện hạnh mà chúng ta mới có được thân người quý giá hôm nay "Thật tuyệt vời! Chính nhờ quá khứ ta đã tích luỹ thiện nghiệp!" Chúng ta nên nghĩ như thế và cảm thấy hân hoan Hãy hoan hỉ, biết ơn chính mình và cực kỳ vui sướng Điều này hết sức quan trọng.
Đức Phật đã nói rằng,
"Muốn biết việc đã làm trong quá khứ, hãy nhìn vào thân người hiện tại" Trong quá khứ chúng ta đã từ bỏ mười ác hạnh, và chắc chắn chúng ta cũng đã thực hành mười thiện hạnh, v.v.. Tóm lại nhờ tích luỹ công đức và thiện hạnh trong quá khứ, mà ngày nay chúng ta đạt được kết quả là thân người quý giá. Nên đúng thật là mọi việc làm trong quá khứ đều thể hiện nơi thân người hiện tại. Ngày nay chúng ta đã đạt được thân người tối thắng chứng tỏ quá khứ mình đã làm rất nhiều việc tốt! "Muốn biết tương lai sẽ đến, hãy nhìn vào việc làm hiện tại" Ồ, chúng ta phải thật thận trọng. Bằng thân người quý giá này mà chúng ta đã đạt được, sức mạnh của tất cả những hành động gây tạo bởi thân, ngữ, ý sẽ quyết định nơi mà chúng ta sẽ tái sinh khi trút hơi thở cuối cùng. Hoặc chúng ta sẽ tái sinh làm người, làm chó, côn trùng, hươu nai v.v.., đủ mọi thể loại. Không chắc mình sẽ tái sinh vào đâu. Tuy nhiên, dù không chắc chắn, chúng ta cũng phần nào xác định được. Vì chúng ta biết những nghiệp xấu, tốt mà mình đã làm. Thế nên muốn biết tương lai sẽ đến, chỉ cần nhìn vào việc làm hiện tại. Dựa vào những hành động thiện, bất thiện, và trung tính của thân, ngữ, ý mà mình đang gây tạo, chúng ta dễ dàng suy ra kết quả xấu tốt tương ứng trong tương lai. Do đó phải thật sự hành động một cách thận trọng, Phải thận trọng. Trong các phương tiện để đạt được giải thoát, giác ngộ, thì thân người quý giá với đủ tự do và thuận duyên là thù thắng nhất.
Trong các phương tiện để đạt được giải thoát, giác ngộ,
thì thân người quý giá với đủ tự do và thuận duyên là thù thắng nhất. Nay chúng ta đã đạt được. Chúng ta thật sự cần có thân người làm phương tiện để tiến bước qua các giai đoạn của ngũ đạo và thập địa. Đây là hỗ trợ tốt nhất cho phép chúng ta đạt giải thoát, giác ngộ ngay trong một đời. Thật diệu kỳ biết bao. Hãy dành chút thời gian để khởi tâm vui mừng, hoan hỉ, và trân quý. Thứ hai, là mặc dù thân người rất khó đạt được, ta lại rất dễ đánh mất. Tất cả pháp giả hợp bản chất là vô thường và luôn biến đổi Thân này vô thường vì nó được cấu thành từ ngũ đại. Nó là giả hợp, mà tất cả các pháp giả hợp sớm muộn gì cũng tàn hoại. Cuộc đời chúng ta vốn có giới hạn, nó vốn đi kèm với một hạn định. Thế nên, cuộc đời cũng giống như ánh sáng mặt trời dần tắt. Mặt trời mọc lên vào buổi sáng, và mỗi thời khắc trôi qua lại gần hơn đến thời điểm lặn lúc chiều tà. Cũng vậy, mỗi thời khắc trôi qua chúng ta càng gần cái chết. Từ khoảnh khắc chào đời, cuộc đời ta chỉ rút ngắn dần, chẳng thể nào dài thêm. Nó cứ thế ngắn dần, ngắn dần. Chúng ta càng lúc càng gần cái chết. Chính vì những điều này, Đối với người thực hành Pháp, chúng ta cần ghi nhớ về cái chết và vô thường, tất cả các pháp đều vô thường. Những hành giả trong quá khứ đã viết về những điều này trên vách tường. Họ viết để khắc ghi trong tâm.
Những vị lạt ma, những hành giả thực thụ đó
đã viết những dòng này: "Đừng sao nhãng. Cái chết đang đến gần." ở mọi nơi: "Đừng sao nhãng. Cái chết đang đến gần." Đừng sao nhãng. Để mỗi khi họ nhìn trái nhìn phải, thì đập vào mắt họ là: "Đừng sao nhãng. Cái chết đang đến gần." "Đừng sao nhãng. Cái chết đang đến gần" Đôi khi chúng ta không nghĩ là mình sẽ chết. Nếu suy nghĩ như thế thì làm sao chúng ta thận trọng quay lại thực hành? Vì thế, đây đích thị là chỉ dẫn khẩu truyền. "Đừng sao nhãng. Cái chết đang đến gần." Đây chính là những chỉ dẫn khẩu truyền. Vì thế cho nên Chánh niệm về cái chết nhắc nhở chúng ta quay lại thực hành. Những hành giả chân chính luôn lặp đi lặp lại chánh niệm về cái chết. Không chỉ vậy, họ luôn nhớ rằng cuộc đời này rất ngắn ngủi. Chừng nào chúng ta chưa giác ngộ, thì chúng ta phải trải qua vô số kiếp vị lai. Nên thật vô lý nếu chúng ta cứ đuổi theo những mục tiêu tạm bợ của đời này, Trong mọi thời, chúng ta phải giữ ba cửa thân, ngữ, ý không hấp dẫn bởi những hưởng thụ, thú vui phù phiếm.
Vì thế,
Là hành giả, chúng ta liên tục chánh niệm rằng chúng là vô thường. Mình phải ngay lập tức thực hành Pháp, không lãng phí thời gian. Tại sao? Vì tất cả đều vô thường. Tất cả hưởng thụ, bạn bè, danh vọng, lợi lộc, tiếng tăm đều sẽ là vô nghĩa. Hãy luôn ghi nhớ rằng tất cả rồi sẽ ra đi. Chỉ nhận biết thôi thì không ích lợi gì, mà từ đó chúng ta phải xác quyết rằng mình cần phải thực hành ngay lặp tức. Vì chẳng có gì mãi mãi, nên chúng ta phải bắt tay vào thực hành. Sẽ chẳng có gì ở lại với chúng ta. Chúng ta đều phải rời đi với hai bàn tay trắng, Chúng ta bỏ lại mọi thứ mình yêu quý, thậm chí cả thân xác mà chúng ta nâng niu. Chúng ta chẳng biết được mình sẽ đi về đâu. Đó là cách mà chúng ta quán chiếu. Đầu tiên là thân người quý hiếm Tiếp đến là cái chết, và vô thường. Thứ ba, là nhận thức về nhân quả và nghiệp. Nghiệp, nhân quả Tức là chỉ cần một niệm tích cực, thiện lành khởi lên, thì ta đã tích luỹ thiện nghiệp Chỉ cần một niệm tiêu cực, bất thiện lành khởi lên, thì ta đã tích luỹ nghiệp bất thiện Nghiệp thiện hay bất thiện tuỳ vào niệm thiện hay bất thiện. Đây là điều chúng ta cần ghi nhớ. Một khi đã xác quyết. Chúng ta nhất định không làm mười điều bất thiện. Nếu đã làm thì phải khởi tâm hối hận, phải sám hối, và nguyện không tái phạm. Đó là cách chúng ta thực hành quán chiếu về nghiệp, nhân quả. Tiếp đến là ở trong Luân hồi này, Bất kể chúng ta sinh ra ở đâu, thì không đâu là không khổ. Tất cả mọi thứ trong luân hồi đều là nhân của khổ. Có rất nhiều loại khổ đau mà chúng ta trãi qua trong đời Khổ vì sinh, lão, bệnh, tử. Khổ vì xa lìa người mình yêu quý Chúng ta đã lìa xa rất nhiều người thân yêu, Từ cha mẹ, bạn bè, người thân, rất nhiều. Chúng ta khổ vì phải chạm trán kẻ thù, Gặp những người mình không thích, Gặp điều mình không mong muốn. Không có được điều mình muốn. Con người chúng ta chẳng bao giờ có điểm dừng cho những khao khát, và mong cầu. Đây là cách mà chúng ta sống, không ngừng hi vọng. Chúng ta chẳng bao giờ hết khao khát và mong cầu, dù thế nào cũng không thoả mãn, hài lòng, luôn muốn có nhiều hơn, và nhiều hơn nữa. Thậm chí trong những giấc mơ của chúng ta, cũng chỉ là những sợ hãi, hi vọng, mong cầu. Chúng ta hi vọng, sợ hãi, hoãng loạn, nghi ngờ, v.v.., đủ mọi phiền não. Sợ hãi và hoang mang Chính sợ hãi là khổ đau lớn nhất của chúng ta. Sợ hãi chính là khổ, là bất hạnh. Chúng ta đều mang nỗi sợ, không trừ một ai Thế nên, Chính vì vậy, Luân hồi không phải là nơi tốt đẹp để sống. Tất cả những thoả mãn giác quan chỉ như giọt sương trên lá. Như mộng, như huyễn, không hề có thực chất. Nên, nếu chúng ta bám luyến, và dính mắc vào chúng Chúng chỉ khiến chúng ta thất vọng. Những thú vui trong luân hồi trông thì rất lấp lánh, hấp dẫn, quyến rũ nhưng thực tế chỉ là dối gạt. Nếu không nhìn kỹ, chúng ta sẽ bị đánh lừa bởi vẻ ngoài của chúng. Trước những tri nhận giác quan mà chúng ta trãi nghiệm, chúng ta bị lôi cuốn, và bám luyến. Chúng ta cần cắt đứt những tham luyến, bám chấp này.
Trong thời đại ngày nay,
Các thiết bị công nghệ, điện tử càng ngày càng nhiều chúng dẫn dắt và khiến chúng ta phân tâm. Chúng ta càng lúc càng phụ thuộc vào công nghệ và thiết bị điện tử.
Thật sự là chúng ta đang trở thành nô lệ cho chúng.
Cho nên, ngay lúc này, chúng ta cần tự nhắc nhở mình, Chúng không có thực chất và vô nghĩa, tất cả chỉ là vẻ bề ngoài mà thôi. Dù tốt đẹp, lợi ích thế nào thì cũng chỉ là vẻ bề ngoài mà thôi, chúng chẳng tồn tại lâu dài. Do đó, bốn niệm chuyển tâm này đặc biệt quan trọng, Chúng ta không nên xem thường. Tất cả các hành giả, bậc thầy trong quá khứ luôn bắt đầu thời thiền bằng cách lặp đi lặp lại quán chiếu về bốn niệm chuyển tâm này. Họ chậm rãi quán chiếu từng phần một, rồi an trụ trong thiền. Đầu tiên, họ suy nghĩ "hiện tại ta đã đạt được thân người quý hiếm" "Ta phải khiến nó có ý nghĩa" Sau đó họ dừng lại, và quán chiếu. "Cái chết và vô thường", "Nghiệp, nhân quả", "Khổ đau của luân hồi" Dừng lại, quán chiếu và thật sự thể nghiệm chúng. Cứ như thế, khi chúng ta quán chiếu bốn niệm chuyển tâm một cách chân thật và đúng đắn, thì điều gì sẽ xảy ra? Lập tức chúng ta muốn thực hành không để thời gian trôi qua, không để lãng phí thêm chút thời giờ nào nữa. Và sự hành trì pháp dẫn nhập thông thường là bốn niệm chuyển tâm, và các pháp dẫn nhập đặc biệt của chúng ta sẽ trở nên vô cùng thù thắng. Khi thực hành bốn niệm chuyển tâm thật đúng đắn và chân thật, thì thực hành bốn, năm lần 100.000 túc số pháp dẫn nhập đặc biệt của chúng ta sẽ rất vững vàng, hết sức chân thật, và vô cùng thù thắng. Nhờ đó mà thực hành tịnh hoá và tích luỹ công đức sẽ diễn ra suôn sẻ. Một khi chúng ta thực hành tốt ngondro với 500.000 túc số, Một cách tự nhiên, chúng ta sẽ thực hành tốt con đường hai giai đoạn - sinh khởi và hoàn thiện. Chúng ta sẽ sẵn sàng thọ nhận gia trì của các Đấng Đại Bi. Nhờ gia trì của các Đấng Đại Bi, các chứng ngộ và kinh nghiệm thiền định sẽ sinh khởi. Không có gia trì, chứng ngộ sẽ chẳng thể nảy sinh trong dòng tâm thức của chúng ta. hãy hiểu rằng, trong Mật tông, việc tiếp nhận gia trì của các Đấng Từ Bi là hết sức quan trọng. Chỉ khi tiếp nhận gia trì thì kinh nghiệm thiền định mới có thể sinh khởi. Đối với giới trí thức, đây là điểm hết sức khó tri nhận đối với họ. Tại sao? Vì đối với giới trí thức, Họ không tin, và cũng chẳng quan tâm đến lực gia trì, nếu bạn không quan tâm, cũng chẳng tin vào gia trì, thì khó lòng đạt được chứng ngộ. Chẳng mang lại kết quả gì, giống như việc ép cát chẳng thể sinh ra dầu. Chính vì vậy mà việc thọ nhận gia trì của các Đấng Đại Bi là vô cùng quan trọng. Vậy thì gia trì từ các Đấng Đại Bi là gì? Chúng ta thọ nhận gia trì khi thực hành như việc trì giới Trì giới thanh tịnh mang lại rất nhiều gia trì Thực hành thiền định chân thật mang lại rất nhiều gia trì. Thực hành hợp nhất thiền định và tuệ mang lại rất nhiều gia trì Cao hơn nữa, Nếu chúng ta có thể hiểu trạng thái như nhiên của Pháp Tánh, và Pháp giới bất khả tư nghì, sự chứng ngộ này mang lại gia trì vô cùng mạnh mẽ. Trí tuệ thấu triệt hiện tướng và chân như chứa đựng gia trì. Tâm từ bi không ngằn mé chứa đựng gia trì. Phẩm chất giác ngộ chứa đựng gia trì. Các công hạnh giác ngộ bảo hộ chúng ta chứa đựng rất nhiều gia trì, thật bất khả tư nghì.. Do đó, khi thực hành Kim Cang Thừa, chúng ta cần nhớ nghĩ đến tất cả những phẩm chất giác ngộ bất khả tư nghì và những gia trì chứa đựng trong đó. Mức độ thọ nhận gia trì tuỳ thuộc vào tín tâm và lòng sùng mộ mà chúng ta có. Nếu lòng sùng mộ của chúng ta vô cùng mãnh liệt thì gia trì nhận được sẽ vô cùng mạnh mẽ. Nếu lòng sùng mộ của chúng ta ở bậc trung, thì gia trì chỉ ở mức trung bình. Nếu lòng sùng mộ của chúng ta rất yếu, hay chỉ nửa vời, khi có, khi không, thì gia trì cũng khi có, khi không. Đây là điều không nên. Do đó, tất cả tuỳ vào lòng sùng mộ của chúng ta. Vấn đề ở đây là, chúng ta phải khẩn nguyện đến Đạo Sư từ tận đáy lòng. Khi một người đệ tử có lòng sùng mộ mãnh liệt đến vị Đạo Sư của mình, người đó sẽ nhận được những gia trì từ các Đấng Đại Bi. Vì vậy, Nếu chúng ta có thể mở rộng tâm thức, đón nhận gia trì, thì thực hành các giai đoạn sinh khởi, trì chú, và hoàn thiện sẽ rất dễ dàng với chúng ta. Và vì những giai đoạn này có quan hệ mật thiết với Đại Thủ Ấn và Đại Viên Mãn, những chứng ngộ này cũng sẽ dễ dàng nảy sinh. Nên thực hành bao nhiêu Pháp không quan trọng, không quan trọng ở số lượng. Không cần biết bạn thiền nhiều bao nhiêu, thực hành nhiều bao nhiêu, điều cần kể đến là tâm của bạn ngày một tốt hơn bao nhiêu. Quan trọng tâm mình chuyển hoá như thế nào, Đó là điều bạn cần quan tâm. Khi tâm bạn chuyển hoá bạn sẽ dấn thân vào thực hành. Đầu tiên là nhớ nghĩ về vô thường Điều gì xảy đến khi chúng ta nhớ nghĩ về vô thường? Chúng ta phát khởi tâm nhàm chán luân hồi, và thật sự dấn thân vào con đường tu tập, giải thoát. Hơn thế nữa, chúng ta chẳng bao giờ quay đầu lại. Chúng ta chỉ có thể tiến gần hơn, gần hơn nữa đến quả giải thoát. Đôi khi chúng ta nhầm tưởng hiểu biết và kinh nghiệm là một. Nhưng không. Chỉ hiểu biết vô thường thôi chưa đủ. chúng ta phải thường xuyên nhớ nghĩ về vô thường, chuyển nó thành kinh nghiệm. Chính kinh nghiệm mới thật sự chuyển hoá chúng ta. Tâm mình sẽ chuyển hoá. Đây là sự thật. Chúng ta sẽ tự nhận biết khi chúng ta thay đổi. Cả những người xung quanh cũng thốt lên, "có chuyện gì xảy ra thế? Bạn thật khác trước" Tâm chúng ta đã chuyển hoá - bao dung, và nhẹ nhàng hơn. Chúng ta cần thực hành như thế. Khi thực hành Pháp, bạn trở nên tốt hơn, bạn được truyền cảm hứng. Tất cả chúng ta đều cần được truyền cảm hứng cho chính mình. Đó cũng chính xác là điều tôi đang cố gắng làm ở đây. Tôi đang truyền cảm hứng cho chính mình bằng cách đề cập tới Bốn Niệm Chuyển Tâm. Và tôi cũng muốn truyền cảm hứng cho bạn để bạn khắc ghi trong lòng về Bốn Niệm Chuyển Tâm.
Tất cả bậc thầy quá khứ đã nói:
thực hành dẫn nhập còn quan trọng hơn thực hành chính. Tại sao vậy? Nếu chúng ta thực hành pháp tu dẫn nhập, thực hành Bốn Niệm Chuyển Tâm, tích luỹ công đức và tịnh hoá che chướng, một cách nghiêm túc và hiệu quả. thì thực hành chính sẽ trở nên dễ dàng, và không có quá nhiều khó khăn vất vả, kinh nghiệm thiền định và chứng ngộ sẽ nhanh chóng khởi lên trong dòng tâm thức. Chúng ta cần tự kiểm chứng điều này.
Các bậc thầy quá khứ thường lấy tỷ dụ về người nông dân.

Người nông dân làm ruộng có rất nhiều việc,
Đầu tiên là phải tơi xốp đất, Họ loại bỏ chướng ngại vật, như nhặt đá, phát cỏ dại, và loại bỏ tất cả chướng duyên. Sau đó họ chuẩn bị các điều kiện cần thiết, thích hợp cho cây trồng. Nói chung, công việc cày cuốc thường rất vất vả, và đòi hỏi nhiều công sức.
Sau khi đất đã tơi xốp, thì người nông dân mới bắt đầu gieo hạt.
Anh ta bắt đầu gieo hạt. và đảm bảo rằng hạt giống sẽ nhận được đủ độ ẩm, nước, phân bón. Sau đó chờ đợi từng giờ cho đến khi thu hoạch. Cũng tương tự với tâm chúng ta Tâm của chúng ta từ vô thuỷ vốn bất kham, và thô lậu. Điều phục tâm bất kham này là một việc không hề đơn giản. Nếu ngay lập tức, với tâm chưa điều phục, chúng ta đi ngay vào thực hành thiền định thì sẽ rất khó khăn, thực hành thiền quán sẽ rất khó khăn, muốn trực nhận bản tánh tâm sẽ rất khó khăn, thực hành các định bổn tôn, hay định minh chú bổn tôn, v.v... sẽ rất khó khăn. Thật sự là rất khó để có thể đi ngay vào những thực hành này. Thứ duy nhất thật sự giúp chúng ta bước đầu chính là vô thường. Nếu chúng ta thật sự quán chiếu về vô thường, một cách tự nhiên tâm chúng ta trở nên mềm mỏng, và dễ uốn nắn hơn.
Một cách tự nhiên, những bám chấp của chúng ta vào thân xác,
của cải vật chất, bạn bè, người thân, cũng giảm đi. Đây là điểm then chốt.
Thế nên, tôi muốn nhấn mạnh rằng
Điều quan trọng là các bạn hãy thực hành một cách tuần tự. Tất cả chúng ta cần thật sự nghiêm túc thực hành các Pháp dẫn nhập. Chúng ta có xu hướng xem nhẹ các Pháp dẫn nhập, cho rằng chỉ có thực hành chính mới là quan trọng. Điều này không đúng. Phải không? Chính thực hành dẫn nhập mới quan trọng hơn thực hành chính. Cám ơn các bạn.
Chúng ta làm nhiều cách để giúp đỡ mọi người.
Và thứ giúp đỡ người khác nhiều nhất là giáo Pháp. Chúng ta cần chỉ dạy người khác hết mức trong khả năng của mình. Giáo Pháp sẽ giúp họ mãi mãi, từ kiếp này sang kiếp khác.
Trên hết, nhờ giáo Pháp

mà chúng ta trưởng dưỡng được từ bi và trí tuệ.
Do đó giáo Pháp luôn mang đến lợi lạc. Đồng thời, chúng ta cũng cần giúp đỡ người khác bất cứ điều gì chúng ta có thể. Một trong số các hoạt động hiện tại của chúng ta là Shenpen. Đây là hoạt động giúp đỡ mọi người tuỳ hoàn cảnh, đây một chút, kia một chút, bất cứ gì trong khả năng của chúng ta.
Chẳng hạn như tầng lớp lao động ở một số địa phương,
họ phải đi làm kiếm sống nuôi gia đình,
họ thường làm ở các công trường lao động,
và thường thì người vợ cũng phải làm việc,
kết quả là con cái sẽ không được ăn uống đúng bữa,
không thể đến trường. Do đó chúng ta cố gắng hết sức, cùng với sự hỗ trợ của các bạn, để phát lương thực, thực phẩm, một số ở đây, và một số ở Maratika. Và hôm nay chúng ta có một tin tốt, một nhóm các bạn người Hoa ở Malaysia sẽ... Các bạn nói vài lời được không? Vì chúng ta cũng không có nhiều thời gian,.. Xin chào các đạo hữu, các huynh đệ,
Nhờ lòng từ bi của Rinpoche,
có một nhóm người Malaysia đến.. đầu tiên họ được gặp Rinpoche ở Malaysia trong năm nay, và họ thật sự rất quý Ngài. Vì vậy mà họ đã nhờ tôi sắp xếp một chuyến đến đây để tìm hiểu xem có những hoạt động nào của Rinpoche mà họ có thể tham gia. Nên tôi đã nói với họ là tốt nhất nên tham gia các dự án Shenpen của Rinpoche, giúp đỡ người nghèo và những hoàn cảnh khó khăn. Đó là lý do mà chúng tôi đã phân phát các nhu yếu phẩm, những thứ như gạo, ngũ cốc, dầu, đường, cho 300 người trong ngày hôm nay. Chúng tôi cũng hỗ trợ cho họ một ít về tài chính. Các nhà tài trợ cũng đã rất hào phóng, tặng mỗi người 2000 rupi. Tất cả những gì chúng tôi làm được hôm nay là nhờ ân phước gia trì của Rinpoche.
"Hoan hỉ có công đức rất lớn"
Nếu chúng ta khởi tâm hoan hỉ từ tận đáy lòng, thì sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ trở thành một người tài trợ. Thậm chí nếu chúng ta chưa có tiền, hoặc chưa thể đóng góp ngay lúc này, nhưng nếu chúng ta hoan hỉ từ tận đáy lòng, thì sau này chúng ta sẽ có nhiều tiền, và chúng ta sẽ đóng góp. Đây là bí quyết!

Sự sâu sắc của thực hành Bốn niệm chuyển tâm

Giảng viên: 
Vị trí: 
  • Tu viện Ka-Nying Shedrub Ling
Mô tả >>

Trong bài giảng này, Rinpoche chỉ ra rằng dù chúng ta đang tham gia thực hành nào đi nữa – trì chú, thiền định (śamatha), thiền tuệ (vipaśyanā), thực hành nghi quỹ (sādhanā), hay các thực hành trên con đường Mật chú – thì điểm cốt yếu là phải thực hành một cách chân thực bằng cách rèn luyện Bốn Niệm Chuyển Tâm. Đầu tiên, chúng ta phải hết sức trân trọng thân người quý giá, nhận ra rằng đây là kết quả khó có từ vô vàn công đức đã tích luỹ trong quá khứ, và là hỗ trợ thù thắng để đạt giác ngộ ngay trong một đời. Thứ hai, chúng ta phải nhớ nghĩ đến vô thường và cái chết là điều hiển nhiên, cho phép pháp quán chiếu này làm tâm bất kham của chúng ta trở nên nhu hoà hơn, giảm bám luyến, và thôi thúc chúng ta thực hành ngay lập tức. Thứ ba, chúng ta phải hiểu luật nhân quả không sai chạy, tỉnh giác với từng niệm khởi lên, và mỗi khi phát sinh điều bất thiện, chúng ta phải sám hối – tức khởi tâm hối hận, nhận lỗi, và nguyện không tái phạm. Thứ tư, bằng cách quán chiếu khổ đau cùng khắp trong luân hồi, chúng ta phát triển tâm nhàm chán luân hồi và tâm xả ly chân thực. Nhờ đó, cùng với lòng sùng mộ và tâm thức sẵn sàng đón nhận gia trì, thực hành dẫn nhập của chúng ta mới thật sự là nền tảng cho những chứng ngộ, chuyển hoá và thực hành Pháp chân chính.

Scroll to Top

Khóa học Content